Phát hiện công trình 1.700 năm tuổi chìm dưới lòng sông khiến giới khảo cổ kinh ngạc
Các nhà khảo cổ cho biết cây cầu này từng là một phần của mạng lưới đường bộ kết nối Địa Trung Hải với Bắc Âu, góp phần bảo vệ những vùng biên cương cuối cùng của đế chế La Mã.
Sau nhiều thập kỷ tìm kiếm, các thợ lặn khảo cổ tại Thụy Sĩ cuối cùng đã phát hiện một cây cầu thời La Mã được nhắc đến trong nhiều tài liệu lịch sử nhưng chưa từng được xác định vị trí chính xác.
Theo các nhà nghiên cứu, đây có thể là cấu trúc cầu cọc gỗ hiếm hoi còn tồn tại đến ngày nay.
Trong quá trình chuẩn bị xây dựng một cây cầu mới bắc qua sông Aare, cơ quan Khảo cổ học bang Solothurn đã tiến hành các cuộc khảo sát thường lệ tại khu vực gần thành phố Solothurn – nơi từ lâu được giới khảo cổ đặc biệt quan tâm.
Nhóm chuyên gia tin rằng một trụ cầu bằng cọc gỗ đã được xây dựng tại vị trí này. Nhờ nằm trên tuyến giao thương và quân sự xuyên dãy Alps quan trọng, khu vực sở hữu giá trị chiến lược đặc biệt trong thời cổ đại.
Dựa trên những ghi chép cũ về sự xuất hiện của các "cọc gỗ" dưới lòng sông, các thợ lặn khảo cổ đã nhiều lần khảo sát hiện trường. Cuối cùng, họ phát hiện một hàng cọc gỗ nằm gần cầu Wengi ở Solothurn.
Những cọc gỗ dài gần 2m, được đóng theo hướng dòng chảy, đã trở thành bằng chứng vật chất đầu tiên xác nhận sự tồn tại của cây cầu cổ.
Sau khi phân tích niên đại gỗ và dấu tích còn sót lại, các nhà khoa học xác định công trình được xây dựng vào thế kỷ IV và có liên quan trực tiếp đến quá trình phát triển của một "castrum" – khu định cư được phòng thủ kiên cố của La Mã.
Mắt xích quan trọng trên tuyến đường xuyên châu Âu
Theo các nhà nghiên cứu, cây cầu là một phần của tuyến đường huyết mạch nối bán đảo Italy với sông Rhine. Trước đó, nhiều đoạn của tuyến đường này đã được phát hiện ở cả 2 bờ sông, khiến giới khảo cổ tin rằng phải tồn tại một cây cầu để bảo đảm việc qua lại.
Trong nhiều năm, giới khoa học cho rằng lòng sông gần Solothurn có thể che giấu phần còn lại của cây cầu nhờ những đặc điểm địa lý đặc biệt. Tại khu vực này, sông Aare thu hẹp đáng kể, giúp họ khoanh vùng vị trí xây dựng công trình.
Các nhà khảo cổ cho biết người La Mã đã định cư tại khu vực này từ thế kỷ I đến thế kỷ III. Đến thế kỷ IV, trước tình trạng bất ổn và sức ép quân sự ngày càng gia tăng, họ xây dựng hệ thống phòng thủ mới và củng cố các khu dân cư.
Cây cầu được xem là biểu tượng cho nỗ lực bảo vệ biên giới của Đế chế La Mã trong giai đoạn suy yếu.
Bộ phận của hệ thống phòng thủ chiến lược
Theo các chuyên gia, "castrum" không đơn thuần là một bức tường thành mà là cả một hệ thống phòng thủ được tổ chức chặt chẽ.
Trong thời La Mã, thị trấn Solothurn giữ vị trí chiến lược nhờ nằm bên dòng Aare. Khu vực này được kết nối với mạng lưới giao thông rộng lớn của đế chế, và cây cầu đóng vai trò là cửa ngõ quan trọng giúp kiểm soát hoạt động đi lại cũng như phòng thủ.
Những dấu tích nằm bên dưới khu trung tâm lịch sử hiện nay cho thấy người La Mã đã lựa chọn địa điểm này một cách có chủ đích nhằm tận dụng lợi thế địa hình.
Do gỗ có niên đại khoảng 1.700 năm sẽ nhanh chóng xuống cấp nếu tiếp xúc với không khí, dự án xây dựng mới sẽ không tác động đến các cọc gỗ nằm dưới lòng sông. Chúng sẽ tiếp tục được bảo tồn trong môi trường ngập nước – nơi đã giúp chúng tồn tại suốt nhiều thế kỷ.
Các nhà khảo cổ dự kiến tiếp tục nghiên cứu cấu trúc cây cầu nhằm làm sáng tỏ kỹ thuật xây dựng của người La Mã cũng như vai trò của công trình trong mạng lưới giao thông rộng lớn từng kết nối khu vực Địa Trung Hải với Bắc Âu.